ĐI TÌM SỰ THẬT VÊ DANH HIỆU“ĐẤU CHIẾN THẮNG PHẬT”TRONG HỒNG DANH BẢO SÁM VÀ TRUYỆN TÂY DU KÝNhuận Thiền

 

*
*
Một hôm vô tình lang thang bên trên mạng, tôi bắt gặp một bài đăng trên website nguyenthuychonnhu.net trích từ bỏ cuốn sách tên NHỮNG LỜI GỐC PHẬT DẠY; bài viết trích dãn gớm số 10, Mahànàma – ở trong Tăng đưa ra bộ (Anguttara Nikya). Điều này sẽ rất thông thường nếu như không tồn tại đoạn phê bình về Hồng Danh Bảo Sám (mà tác giả gọi là “kinh Đại thừa”) lấy thương hiệu của một vị Phật hỏng cấu trường đoản cú truyện Tây Du ký kết của Ngô quá Ân đưa vào trong 1 trong số 89 danh hiệu Phật (tức thương hiệu Đấu thắng lợi Phật vị trí số 84). Xin trích nguyên văn: “Đấu thành công Phật tức là Tôn Hành Giả, Tôn Hành mang còn mang tên là Tề Thiên Đại Thánh. Tề Thiên Đại Thánh là một loài khỉ đột, đơn vị tiểu thuyết tưởng tượng ra chứ không tồn tại thật, vắt mà các Tổ Sư Đại vượt xem kia là bao gồm thật buộc phải biên soạn kinh Sám hối Hồng Danh đề tên thầy trò Đường Tăng vào nhằm bắt Tăng, Ni và nam con gái cư sĩ niệm Hồng danh các vị ấy với lạy mòn đầu gối. Thiệt là bi thương cười mang lại quý Tăng, Ni với cư sĩ u mê, dở hơi si bị lừa đảo mà không xuất xắc biết bị lừa đảo”.

Bạn đang xem: Đấu chiến thắng phật là gì

Vừa đọc xong xuôi tôi hoang mang, bởi xưa nay tôi vẫn tôn thờ vị này như một bậc chân tu đạo hạnh, nhưng lại sao lại có những phạt ngôn vô căn cứ như vậy. Tôi nhớ ko lầm, người tạo nên Hồng Danh Bảo Sám là pháp sư Bất Động, Ngài còn được tôn xưng là Mông đánh Cam Lộ pháp môn sư mà tăng ni người nào cũng biết danh bởi Ngài cũng chính là tác giả của bài Mông tô thí thực ở các chùa tụng đọc hằng ngày vào buổi lao động chiều. Lúc còn là tiểu, tăng ni đều cần học qua Nhị khóa hiệp giải và nhớ rõ pháp sư Bất Động sinh nghỉ ngơi thời Bắc Tống, nước Tây Hạ (lúc bấy giờ ở trong về Tống). Thời Tống bước đầu từ Tống Thái Tổ năm 960 và xong vào năm 1279. Còn Tây du ký kết là truyện của Ngô thừa Ân sau Hồng danh bảo sám cho 5 rứa kỷ, hỏi làm sao có thể lấy tên Phật lỗi cấu của Tây du ký đem vào HDBS? Ngô Thfwa Ân tự Nhữ Trung (汝忠), hiệu Xạ Dương sơn nhân (射陽山人), là một nhà văn, nhà thơ Trung Quốc, sống trong thời nhà Minh (ông sinh khoảng tầm năm 1500/1506 và mất năm 1581). Ngô quá Ân đã viết truyện Tây Du ký nhằm bộc lộ sự bất mãn trước cảnh thối nát chốn quan trường thời gian bấy giờ. Chính nhà thơ Lỗ Tấn với Lục tiểu Linh Đồng, người đóng vai Tôn Ngộ không đều xác thực tác phẩm lừng danh đó là của Ngô quá Ân.

Thiết nghĩ, qua niên đại thành lập của Hồng danh bảo sám với Tây du ký đã cho họ thấy câu “Nam mô Đấu thành công Phật” là rước từ Tây Du ký kết hay ngược lại.

Thế có lẽ nào một fan đáng kính như thầy ấy lại nói sai? với vị kia làm bởi vậy với mục tiêu gì? Điều đó khiến cho tôi vướng mắc và tìm đến vài quyển sách không giống cùng người sáng tác để coi như “Đường về xứ Phật”, “Tạo duyên giáo hóa bọn chúng sanh” v.v…Đặc biệt trong các đó bao gồm cuốn thương hiệu “Mười giới đức Thánh sa-di”. Trong những số ấy có hồ hết đoạn miệt thị kinh Đại vượt như kinh Kim Cang (Kim Cương)…và xúc phạm hầu như Hòa thượng đạo cao đức trọng (!). Bạn viết xin trích nguyên văn.

“Khi nói không đúng một điều gì là bao gồm nói láo. Như trong kinh Kim Cang dạy: “Bồ Tát độ hết bọn chúng sanh thì thành Phật” có nghĩa là một fan tu tập hết vọng tưởng thì thành Phật. Lời dạy dỗ trong khiếp này là nói láo. Vị khi không còn vọng tưởng thì trung tâm sẽ lâm vào tình thế trong “Không”, chứ không cần thành Phật. Chính Phật là nơi tâm VÔ LẬU, tâm bất động đậy trước các ác pháp và những cảm thọ, chứ không phải tâm không niệm, tâm vô phân biệt, trọng tâm vô trụ v.v….

Xem thêm: Cách Làm Xiên Nướng Ngon - Cách Làm Thịt Xiên Nướng Rau Củ


“Trong trung tâm Kinh bát Nhã dạy: “Quán Tự trên hành thâm chén Nhã bố La Mật đa thời chiếu loài kiến ngũ uẩn giai không”.Lời dạy vì vậy là “nói láo”, do chưa thấy ai tiệm chiếu ngũ uẩn giai ko được. Tổ tông Tử chết oan vì lời nói láo này. Trong các chùa ngày đêm tứ thời công sức khuya sớm số đông tụng trung tâm Kinh bát Nhã mà chưa tồn tại thấy vị làm sao thoát khổ. “Độ độc nhất vô nhị thiết khổ ách”, nghĩa là không thể khổ đau nữa, bởi vậy kinh này nói láo” (Trích Mười giới đức Thánh sa di)

Tôi không thấy ghê luận làm sao nói (hay chú giải) câu “Độ hết chúng sanh…” là “hết vọng tưởng cả”. Ngay cả các Tổ Thiền tông cũng không hề nói như vậy. Vắt mà vị ấy tự phân tích và lý giải rồi tự bội phản bác, lại gán ý sẽ là của ghê Đại thừa. Điều kia khiến cho người xem cảm thấy nghi ngờ trình độ phát âm biết về Đại thừa của vị này.

Ở đoạn sau càng khiến người đọc hoang mang hơn nữa…?! Tôi không dám đưa ra lời nhấn xét, e rằng đang mạo phạm mang lại một bậc chân tu. Tuy nhiên, về dấn xét khách quan, quan điểm của vị này đã tạo nên hai hiệu ứng lành mạnh và tích cực và ít nhất hai cảm giác tiêu cực.

Hai hiệu ứng tích cực:

Một, thầy nêu gương đời sống phẩm hạnh, giữ gìn giới luật trong sản phẩm Tăng sĩ, có tác dụng mô phạm cho tứ chúng. Thày giãi bày chí nguyện dựng lại Chánh pháp trong thời đại công nghệ số và nhà nghĩa vật chất đang có sức lôi kéo người tu trẻ. Chính thiện chí đó đã tạo nên sự phấn khích cho một vài người.

Hai, thầy đả phá những hình thức mê tín, một hiện tượng lạ trở thành nỗi nhức nhối dính chặc và làm cho khô héo tàng cây người yêu đề. Lời cảnh thức giấc của thầy vẫn gióng lên hồi chuông thức tĩnh lòng người để nhìn lại chứng trạng Phật giáo hiện nay nhằm làm tốt hơn mang đến Phật giáo mai sau nếu…Nếu thầy đừng thế ý mượn hình ảnh ấy nhằm bôi xấu Đại thừa. Và điều này sẽ xuất sắc đẹp biết bao, từ hào biết bao khi trong mặt hàng ngũ Phật giáo bao gồm thêm phần đông con fan gương mẫu mã đạo hạnh như thầy! Nhưng…

Hai hiệu ứng tiêu cực:

Một, làm cho tăng ni, cư sĩ và những người chưa hiểu về Đại quá quay sống lưng chống phá, huỷ báng tư tưởng Đại thừa, làm cho sự suy yếu cần thiết tránh khỏi trong thực thể Phật giáo. Ai cũng hiểu rằng, Phật giáo gia nhập vào vn trên 2.000 năm, đã góp thêm phần tạo cần thế đứng của Tổ quốc. Các nhà sư lỗi lạc như Đỗ Thuận, Khuôn Việt, Vạn Hạnh, trần Thái Tông, nai lưng Nhân Tông… đã làm rạng danh những trang sử rubi của dân tộc. Họ là phần đa Quốc sư, Thiền sư xuất thân học tập đạo từ phần đa ngôi chùa thuộc Đại vượt đấy. Phật giáo nước ta xuyên suốt hàng chục ngàn năm vĩnh cửu và cải cách và phát triển cũng dựa trên căn cơ của Phật giáo Đại thừa. Phá bỏ Đại quá là phá quăng quật cả một nền móng của PGVN. Liệu như vậy, phần còn lại của Phật giáo sẽ đi về đâu?

Hai, tạo cơ hội cho phần đông thế lực, tổ chức triển khai muốn tiêu diệt Phật giáo sẽ khai quật triệt nhằm vào điểm yếu kém này nhằm kích rượu cồn cho hai bên chống phá nhau với họ chỉ ngồi đó mà hưởng “Ngư ông đắc lợi”. Chúng ta cứ vào các trang Facebook, YouTube hiện giờ sẽ thấy rõ điều đó.

Thiết nghĩ, Đại thừa hay Nguyên thủy đều không có lỗi, lỗi do người không hiểu biết nhiều dẫn đến thực hành thực tế không đúng mà thôi. đa số nước theo PG Nguyên thủy vẫn mãi mãi những bề ngoài mê tín từ trong những nhà chùa, rứa ta bao gồm nên gán ghép cho là do Phật giáo Nguyên thủy tạo thành không?

Xin mượn lời của Đức Đạt lai Lạt ma 14 để xong bài này: “Mục đích vĩ đại trong cuộc đời này chính là giúp đở bạn khác…Và còn nếu như không thể góp người, không nhiều ra cũng đừng hại họ”. Bọn họ đừng nên vô tình hay rứa ý buông những tiếng nói tổn hại để rồi để lại hậu quả cho cả một cụ hệ bây giờ và tương lai phải gánh chịu.